Chủ ngữ, Động từ, Tân ngữ-James Richardson
Tôi không là bản ngã, không phải toàn bộ
của những trải nghiệm kỳ lạ của anh
chỉ là, một cách dân chủ,
như mọi người nói,
một dạng phòng khách sạn ven đường,
của anh tới tận cùng-
đó là, trong câu.
Ngôn ngữ, thật sự,
không nghĩ rằng của tôi (I’s) quan trọng,
nhấn mạnh, thậm chí trong
những cách phát âm long trọng-
ví dụ như tôi đã đến
tôi đã thấy tôi đã chinh phục-
những âm tiết khác.
Ồ, đấy là một lỗi kĩ thuật,
chắc chắn, vần
rất-rất-mở
nói dối, khóc, Tôi
rất khó để đính chặt
hơn khí ozone
lỗ hổng trên bầu trời.
Tuy nhiên điều tồi tệ nhất là tính khẳng định gắng sức của nó-
Tôi, tôi, tôi-
ai đó hổn hển leo dốc,
mặt đỏ như dấu hiệu ngừng lại,
đã phát hoảng bởi một bác sĩ
hoặc Anh ấy Cô ấy Nó nào đó
đã ngạc nhiên trong tấm gương kia.
(Subject, Verb, Object by James Richardson on December 3, 2007 The New Yorker issue)
I is not ego, not the sum
of your unique experiences,
just, democratically,
whoever’s talking,
a kind of motel room,
yours till the end—
that is, of the sentence.
The language, actually,
doesn’t think I’s important,
stressing, even in
grandiose utterances—
e.g., I came
I saw I conquered—
the other syllables.
Oh, it’s a technical problem,
sure, the rhyme
on so-so-open
lie, cry, I
harder to stitch tight
than the ozone
hole in the sky.
But worst is its plodding insistence—
I, I, I—
somebody huffing uphill,
face red as a stop sign,
scared by a doctor
or some He She It
surprised in the mirror.
Hiển thị các bài đăng có nhãn James Richardson. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn James Richardson. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Hai, 24 tháng 12, 2007
Thứ Hai, 3 tháng 9, 2007
End of Summer - James Richardson
Cái kết của mùa Hè - James Richardson
Chỉ là cái im ắng bất thường của giao thông
nên bạn nghe thấy một gã nào đó trong chiếc tạp dề, tay áo xắn lên,
với sự lướt qua sống sượng sự lướt qua sống sượng của hắn trên vỉa hè,
và tiếng sập cửa của một chiếc xe tải cho thuê quá mỏng,
và tôi nói với anh ta không có cơn giận nào chộp lấy từ cuộc tranh cãi
và mang tới anh, ầm ĩ.
Nó sẽ trở nên quá khác biệt
Nếu bất cứ điều gì trong những thứ này mất hút thì đó là cảm giác
anh luôn luôn trong ngày đầu tiên của mùa thu,
không, ngày đầu tiên anh nghĩ là mùa thu, khi không rõ làm sao
mặt trời cô độc treo cao trên những cửa sổ,
một gã hầu bàn đang xếp một biển vải trắng
với những chiếc ly thuỷ tinh và bạc, và những con chim sẻ
đảo lộn nơi nào đó là mùa Hè
phất phơ rằng đây là nơi nó trở về
và sẽ không còn đi với anh,
lữ khách, người bỏ lại tất cả điều này phía sau,
chỉ mang theo duy nhất thứ được làm cho anh.
Đám đông dường như đen tối hơn và hối hả hơn
và tiếng lóng trở nên quá đỗi kỳ lạ,
và anh đang không hiểu những gì anh yêu,
vẫn ở đây, quanh góc phố với ánh hoàng hôn dịu nhẹ,
lại là thế giới, đôi mắt mở to như đứa trẻ
giơ lên một thứ đồ chơi mà anh có thể sửa.
Bước đi của anh thật nhẹ nhàng làm sao
bước đi trên đại lộ chật hẹp tới những con phố vắt chéo,
Tháng Mười, tháng Mười Một nhỏ nhặt, tháng Chạp rõ ràng rỗng không.
(The New Yorker 3/9 issue)
©Time bản tiếng Việt
Chỉ là cái im ắng bất thường của giao thông
nên bạn nghe thấy một gã nào đó trong chiếc tạp dề, tay áo xắn lên,
với sự lướt qua sống sượng sự lướt qua sống sượng của hắn trên vỉa hè,
và tiếng sập cửa của một chiếc xe tải cho thuê quá mỏng,
và tôi nói với anh ta không có cơn giận nào chộp lấy từ cuộc tranh cãi
và mang tới anh, ầm ĩ.
Nó sẽ trở nên quá khác biệt
Nếu bất cứ điều gì trong những thứ này mất hút thì đó là cảm giác
anh luôn luôn trong ngày đầu tiên của mùa thu,
không, ngày đầu tiên anh nghĩ là mùa thu, khi không rõ làm sao
mặt trời cô độc treo cao trên những cửa sổ,
một gã hầu bàn đang xếp một biển vải trắng
với những chiếc ly thuỷ tinh và bạc, và những con chim sẻ
đảo lộn nơi nào đó là mùa Hè
phất phơ rằng đây là nơi nó trở về
và sẽ không còn đi với anh,
lữ khách, người bỏ lại tất cả điều này phía sau,
chỉ mang theo duy nhất thứ được làm cho anh.
Đám đông dường như đen tối hơn và hối hả hơn
và tiếng lóng trở nên quá đỗi kỳ lạ,
và anh đang không hiểu những gì anh yêu,
vẫn ở đây, quanh góc phố với ánh hoàng hôn dịu nhẹ,
lại là thế giới, đôi mắt mở to như đứa trẻ
giơ lên một thứ đồ chơi mà anh có thể sửa.
Bước đi của anh thật nhẹ nhàng làm sao
bước đi trên đại lộ chật hẹp tới những con phố vắt chéo,
Tháng Mười, tháng Mười Một nhỏ nhặt, tháng Chạp rõ ràng rỗng không.
(The New Yorker 3/9 issue)
©Time bản tiếng Việt
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
