Thứ Ba, 20 tháng 11, 2007

Haiku (Never Published) by Allen Ginsberg


Chùm thơ phỏng phong cách bài cú chưa từng xuất bản của Allen Ginsberg

Tôi uống trà
không đường-
không khác biệt

Cứt chim sẻ
lộn ngược
-à! óc tôi và trứng

Đầu lâu người Maya trên một
thân củi trôi dạt ở Thái Bình Dương
-Ngày nào đó tôi sẽ sống tại New York.

Lướt qua vai tôi
lưng tôi phủ đầy
hoa anh đào

Bài cú mùa Đông
tôi không biết tên
của những bông hoa này-giờ đây
khu vườn tôi không còn nữa.

Tôi đập con muỗi
và trượt.
Điều gì khiến tôi làm thế?

Đọc bài cú
tôi không vui,
thèm khát sự Vô danh.

Một con ếch bập bềnh
trong chai dược phẩm:
mưa mùa hè trên mặt đường lát xám.
(phỏng Shiki)

Trên hành lang
trong quần đùi;
ánh đèn ô tô trong mưa.

Một năm
đang qua-thế giới
không thay đổi.

Thứ đầu tiên tôi tìm kiếm
trong khu vườn cũ là
Cây Anh Đào.

Cái bàn cũ:
thứ đầu tiên tôi tìm kiếm
trong nhà mình.

Tạp chí cũ:
thứ đầu tiên tiên tôi thấy
trên cái bàn cũ.

Linh hồn mẹ:
thứ đầu tiên tôi thấy
trong phòng khách.

Tôi ngừng cạo râu
nhưng ánh mắt liếc nhìn tôi
vẫn đọng trên gương.

Gã điên
hiện ra từ những cuốn phim:
đường phố giờ ăn trưa.

Thành phố những gã trẻ
là trong huyệt mộ của họ
và trong thị trấn này...

Nằm với tôi
nơi trống rỗng:
hơi thở trong mũi tôi.

Trên tầng mười lăm
con chó đang gặm xương-
tiếng rít xe taxi.

Một gã nứng tình ở New York,
một nhóc con
ở San Francisco.

Mặt trăng trên mái,
sâu bọ trong vườn.
tôi thuê nhà này.

(nguồn: www.poemhunter.org)

Chủ Nhật, 11 tháng 11, 2007

Ruben Dario


Khi mùa thu

Tôi biết có những người sẽ hỏi: Tại sao anh không còn
hát với những âm vực hoang dại như trước đây?
Nhưng họ không hề thấy những nỗ lực trong một giờ
công trình trong một phút, những điều kỳ diệu trong một năm.

Tôi đã là cây cổ thụ, khi tôi đang lớn.
Rì rào âm thanh ngọt ngào, mơ hồ khi làn gió mơn man tôi.
Và thời khắc tuổi trẻ mỉm cười giờ đang trôi qua:
hiện tại, hãy để cơn bão cuốn trái tim tôi đi để hát!

Gửi Roosevelt

Giọng nói này sẽ đến với ông, Thợ săn, phải nói
bằng giọng Thánh kinh, hoặc theo lối thi ca của Walt Whitman.
Ông xưa cũ và hiện đại, giản đơn và phức tạp;
ông là một phần George Washington và một phần Nimrod.
Ông là nước Mỹ,
kẻ xâm lược tương lai của châu Mỹ thuần khiết chúng tôi
với dòng máu Anh-điêng, một châu Mỹ
vẫn thờ phụng Chúa và vẫn nói tiếng Tây Ban Nha.

Ông mạnh mẽ, tự hào với chủng tộc của mình;
ông học thức và năng lực, ông chống lại Tolstoy.
Ông là một Alexander-Nebuchadnezzar,
nuôi ngựa và giết hổ.
(Ông là một Giáo sư khoa Năng lượng,
như những kẻ rồ dại cho biết).

Ông nghĩ rằng cuộc sống là ngọn lửa,
rằng phát triển là sự xâm lăng,
rằng tương lai là bất cứ đâu
viên đạn anh bắn ra.
Không.

Nước Mỹ lớn lao và hùng mạnh.
Bất cứ khi nào nó rùng mình, sự rung chuyển thẳm sâu
lan toả đến tận xương sống dãy Andes hùng vĩ.
Khi nó cất tiếng, thanh âm như tiếng sư tử gầm gào.
Và Hugo đã nói với Grant: “Những ngôi sao này là của ông”,
(Mặt trời rạng đông của người Argentine lờ mờ sáng;
vì sao Chile đang mọc). Một đất nước giàu sang,
sùng bái Tiền tài và Sức mạnh;
trong khi Nàng Tự do, chiếu sáng con đường
để dễ dàng chinh phục, đỡ ngọn đuốc sáng bừng ở New York.

Nhưng người châu Mỹ chúng tôi, đã và đang có những thi sĩ
kể từ thời Nezahualcóyolt xa xưa;
nơi lưu giữ vết chân của thần Bacchus khổng lồ,
và từng học mẫu tự Panic,
và chiêm nghiệm những vì sao; cũng như biết tới Atlantic
(với cái tên vang vọng tới chúng tôi từ Plato)
và đang sống, từ thời khắc đầu tiên trong cuộc đời,
trong ánh sáng, trong lửa, trong hương thơm, và trong tình yêu –
châu Mỹ của Moctezuma và Atahualpa,
châu Mỹ thơm phức của Columbus,
châu Mỹ Công giáo, châu Mỹ Tây Ban Nha,
châu Mỹ nơi Cuauthémoc cao quý từng thốt:
“Ta không ở trong luống hoa hồng” – châu Mỹ chúng tôi
rung chuyển trong bão, rung chuyển trong Tình yêu:
Hỡi những kẻ với đôi mắt Saxon và linh hồn man rợ,
châu Mỹ chúng tôi đang sống. Và mơ mộng. Và yêu đương.
Và là con gái thần Mặt trời. Hãy cẩn trọng.
Châu Mỹ Tây Ban Nha muôn năm!
Một nghìn đứa con của sư tử Tây Ban Nha đang gầm thét.
Roosevelt, ông phải trở thành, theo ý nguyện của Chúa,
tay súng chết chóc và tên thợ săn xấu xa
trước khi ông có thể quắp chúng tôi trong những móng vuốt sắt.

Và dù ông có tất cả mọi thứ, ông vẫn thiếu một một điều:
Chúa!

from Selected Poems by Rubén Darío, translated by Lysander Kemp, University of Texas, Austin, 1988

Thứ Tư, 7 tháng 11, 2007

Thứ Ba, 6 tháng 11, 2007

Insult - Michael Ryan

Nhục mạ-Michael Ryan

Trước khi em đi anh đã yêu cầu
không do dự rằng em hãy cài
chiếc khuy kế tiếp trên áo
để thấy bộ ngực trần của em
từ góc vuông bên phải khi em quay
và cúi mình, một góc vuông hiếm hoi
tái sinh trong không gian thế giới thực
và rồi thứ cần thêm vào
là người đàn ông hấp dẫn hoang đưòng
với dục vọng bùng cháy không ngừng
(như anh) và đẩy em ngây ngất
tới bờ đam mê nhục dục em thường
với anh. Rõ ràng anh không biết
em có thể làm gì
với gã trai nào khác ngoài anh,
nhưng anh yêu em và em thân yêu ơi
ý nghĩ đó tràn trề trong anh
dù em tỏ tình yêu với anh
khiến ý nghĩ này lố bịch
ngay lúc bắt đầu. Anh xin lỗi
đã quá nặng lời. Sự ghen tuông của anh
là ghen tuông đôi lứa.
Nó muốn anh cô đơn.

(The New Yorker 5/11 issue)

©Time bản tiếng Việt

Nhịp Beat

ta cần một nhịp beat cho ngày hôm nay
nhịp beat nhịp beat nhịp beat
để xả cơn giận dữ
vì thèm khát một nhịp beat đen
đến điên người

ta cần một nhịp beat của ngày hôm qua
xa lắc xa lắc xa lắc
để vùi dập nỗi sợ
sợ vỡ sọ đụ vỡ sọ nỗi sợ
đến điên người

ta cần một nhịp beat du dương khi
người Neanderthans cầm rìu đá
bổ vỡ sọ một con khỉ đực
máu văng vào mặt
xương rắc vụn vặt

ta cần một nhịp beat để thấy ngày hôm qua
ngu ngốc hơn ngày hôm nay
đần độn hơn ngày mai
phi lý mềm mại
rồ dại thanh xuân
ai cũng thèm một nhịp beat
giải phóng một bài thơ
ghi vội cảm xúc khi làm
tình tối qua trong giấc mơ
bẩn thỉu. Một nhịp beat
lạc loài trong một đàn nhịp
beat beat beat beat beat beat
đều
đặn

ta cần một nhịp beat ta đập tan
sọ mình theo nhịp beat nhịp beat
để thấy máu mắt chầm chậm chảy
ngược vào trong nhãn cầu trợn ngược
ôi cứt ôi cứt cứt đẹp
ta cần một nhịp beat để bộ xương
còm cõi tự vỡ vụn tự vỡ
thành từng mảnh vụn găm trên
vách
và nỗi thèm khát một nhịp beat
được đóng đinh như một kỉ niệm
chương danh giá một thời một khắc

tôi, một nhịp beat không màu, tự động nhão nhét trong sự tái sinh tuần hoàn
của cơn mưa thưa thớt tháng Mười Một.
Và sự thèm khát một nhịp beat đen của những gã trai đàng điếm
bất lực
trong nhịp beat
hình như
vô cảm
...
beat

Man and Derailment-Dan Chiasson

Đàn ông và tàu trật bánh - Dan Chiasson

Khi người đàn ông dẫn con mình xuống hẻm núi
để nhìn, phía bờ bên kia,
một con tàu vừa gặp nạn,
máy xúc và cần trục, thứ cậu bé chỉ thấy
qua bức tiểu hoạ, giờ đây to lớn, kéo theo
những toa tàu cỡ thật ra khỏi hẻm sâu,
bên trong cái đầu cỡ thật của bé con trầm lặng
tự hỏi sẽ ghi nhớ cảnh tượng này thế nào
và, cậu biết cha hiểu nhiều điều hơn, sau này,
và sau này, khi tự nhận biết nhiều hơn, cậu hiểu điều đó nghĩa là gì.

(The New Yorker 28/10 issue)

©Time bản tiếng Việt

Thứ Bảy, 3 tháng 11, 2007

Wanting Sumptuous Heavens-Robert Bly

Muốn những thiên đường lộng lẫy - Robert Bly

Không có tiếng càu nhàu giữa bầy hàu,
Và đàn tôm chơi guitar xương suốt mùa hè.
Chỉ chúng tôi, với ngón tay cái chống đối, muốn
Thiên đường là đây, và Chúa tới, lần nữa.
Sự càu nhàu vô tận, chúng tôi muốn
Mặt đất phong lưu và Thiên đường lộng lẫy.
Nhưng con diệc đứng một chân trong bãi lầy
uống thứ rum đen kịt mỗi ngày, và thoả mãn.

(The New Yorker 5/11 issue)

©Time bản tiếng Việt