Chủ Nhật, 30 tháng 9, 2007

Living-Jason Shinder

Cuộc sống - Jason Shinder

Khi mẹ tôi dường như không thể chịu đựng nổi

thêm một cơn phê nữa, thêm một viên da cam điên rồ nữa,
chị tôi, im lặng, đứng ở cuối

giường và chậm chạp kỳ cọ đôi chân,

trầy xước với lớp da vàng, cứng,
và cáu bẩn bám dưới những móng gẫy,

thứ không hề thay đổi theo thời gian ngoại trừ

cái cách mẹ phê trong một thoáng
như thể một dạng khuây khoả mà không hề khuây khoả.

Và rồi, mắt nhắm nghiền, mẹ nói

một hoặc hai từ về sự dễ chịu của cuộc sống,
là một kiểu lãng quên, với ý thức

về những ý nghĩa của việc sống đủ lâu

để yêu ai đó. Cám ơn, bà nói. Về phần tôi,
tôi chẳng quan tâm giọng bà dường như đột ngột dịu đi

và ân cần, hoặc những gì thất bại và thắng lợi

trong thể xác và tâm hồn đã khiến bà lên đỉnh cơn phê đó –
chỉ là nó vang lên như hi vọng, hi vọng xuẩn ngốc.

(The New Yorker 1/10)

©Time bản tiếng Việt

2 nhận xét:

Trúc nói...

một đoạn phim cô đọng, về sự sống

Trúc nói...

Tình cờ trước đây ít lâu, mình muốn chuyển những bài thơ dạng này sang loại phim cực ngắn,nhưng tiếc, chưa biết ai có thể thực hiện điều này